Install this theme
Muốn ngủ lắm, nhưng phải càm ràm phát

Một ngày em lẩm bẩm trong đầu và trong miệng ko dưới ba chục lần câu Em yêu anh
Nó là thần chú khi em mệt, là động lực khi em đc khen ngợi, là vỗ về trước áp lực
Thế, em hứa là em mà quăng thẳg vào mặt anh câu đấy thì em chả còn hứng thú thì thầm lén lút nữa.
Mà trên hết là em nhường quyền là ng đầu tiên nói điều đó cho anh.
Gái như em thích đc đối xử như nữ hoàng, dù nổi loạn thì em vẫn là nữ hoàng, nhé
Vậy Em yêu anh
Ngủ ngon
<3

Hành trình của cuộc sống va chạm phải vô số khái niệm siêu hình. Ða phần là vô nghĩa, đã thế, tâm lại còn loạn.
(via mrcien)
mrcien:

hopo:

hôm nào lên kế hoạch meet-up đi :)).

Anh ở HN nhưng cứ reblog đấy. Ờ

mrcien:

hopo:

hôm nào lên kế hoạch meet-up đi :)).

Anh ở HN nhưng cứ reblog đấy. Ờ

hứa, ko bao h chơi cái trò ngu tên là appear online to everyone nữa

độ rày nhìn đâu cũng ra từ punch, punch, punch, cứ như mình tự ám mình chưa đủ hay sao ấy nhỉ?

Chiều tối nay sài gòn mưa dai, coi như thay lời chúc một người đám cưới hạnh phúc viên mãn. Không đi dự được, âu cũng là cái phận ko tròn. Thế là đành cùng con em đi ăn rồi ghé café Hàn Thuyên, lo nơm nớp c.a hốt xe.

café vỉa hè, café lọai thường fa sữa ôg thọ [cũg ko biết fải ôg thọ ko hay ôg obama j nữa], thế mà làm mình nhớ day dứt. Gần đây cứ đi wán café nào độc tý là vị café ở đó lại mặn, chẳg hỉểu ra sao, mốt chăng? Cũng hay đấy, nhưg uốg thường đâm ra khổ sở, nuốt từng chập như đang hành xác.

Nhớ mỗi khi anh uống café sữa, hơi thở ngọt ngào đến lịm người. Rồi một hôm ko thấy anh kêu café sữa, tỷ tê trên yh, lần sau uốg café sữa nữa nhé, thơm lắm. Anh lại thắc mắc chả lẽ mình đòi uống ké. hay thật, chả lẽ lại thú nhận muốn hửi ké hương café từ miệng anh àh =]]

dò đâu đc cái tin, anh kể với ex chuyện đi AQ với mình, mông lung ko rõ, dù chỉ dám chắc 20% cũng làm mình ko vui. Nhưg nó cũg đã là 1 cái kết rồi, hòanh tráng chưa, nhưng, đâu đó vẫn còn âm ỉ.

type 1 cái text chả đc tích sự j, chỉ chứng minh mỗi một chuyện, trung thành với tình cảm của mình thật là ngốc

lại thèm ôm, cái ôm nấc nghẹn đến nhói lòng

vào blog người ta làm gì cho ko vui, nhỉ

I Have A Dream/Thank You For The Music (Hidden Track) by Amanda Seyfried from the album: Mamma Mia!: The Movie Soundtrack

vặn dây cót tinh thần lên nào ^________^

mình ko hề rõ ràng, dễ cảm thấy hối hận với những điều đã làm, và đêm nay, lại 1 lần nữa [sight]

Ế thì đẳng cấp lắm.  Tri kỷ trên đời này có bao người? Trog tập hợp đó thì thành fần khác giới đc bao nhiêu? Trong tập hợp con đó thì có được ai là người mình đặt tình cảm? Gian nan wá.

Dạo này cứ đẩy các cuộc tranh luận lên đến cao trào, ko chủ tâm làm điều này, mình hầu như ko thích đưa các cuộc tranh luận ấy trở thành vấn đề thắng-thua. Tuy nhiên có người ko nghĩ vậy. Tại sao cứ fải chọn 1 vị trí đối kháng cho bất kỳ vấn đề nào, có nhiều hơn 2 khía cạnh cơ mà, đâu fải cứ là đúng và sai?

Mình thích các tư tưởng mở, chấp nhận lắng nghe các ý kiến của đối fương, thật sự đã fải mất khá nhiều thời gian để luyện tập điều này, đồng thời để kiềm bớt tính háo thắng háo đá của mình nữa. Cho dù là thế, vẫn cảm thấy ko hài lòng với kết cục của những “buổi nói chuyện” gần đây. Rõ ràng mình dễ bị ảnh hưởng hơn mình tưởng. Tức giận-kích thích-mất kiểm sóat. Mình ko hòan tòan bác bỏ nhữg điều đó và ko đủ bình tĩnh để jải thích lại wan điểm của mình. Tuy thế, đối phương cũng đã thật hả hê khi kết thúc những dòng cuối cùng, ko đúng tinh thần của 1 buổi chia sẻ cách nhìn.

Từ khi nào mình dễ dàng mất kiểm soát như thế? Tại sao niềm vui 1 ngày của mình lại fụ thuộc vào tâm trạng của 1 ng khác mình? Ko fải đã tự bảo nên jữ vững vai trò là 1 người nghe hay sao? Ko fải đã tự nhủ rút chân ra trc khi bị lầy sao? Và cho dù là như vậy, thì mình đã nhận đc nhữg j?

ko

và này,

Ko biết rằng giữ khỏang cách ngay cả trong suy nghĩ là rất khó sao? Ko biết là tôi đã fải cố gắng như thế nào sao? Ko hề biết về những cái já tôi fải trả sao? Ko biết đến cái tôi của tôi đã bị tổn thương ư? Nghĩ rằng những điều vừa wa, tôi có thể vượt wa nó dễ dàng?

Đương nhiên ko, bạn đã wá bận bịu với những rắc rối của bạn. Bạn cảm thấy thỏa mãn khi có tôi chia sẻ những điều đó. Bạn thấy tôi sẽ luôn luôn đỡ lưng cho bạn cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, gượng bạn dậy sau 1 ngày đầy giông. Còn bạn, hít thở căng lồng ngực vì cơn bão đã wa, xoa những vết thương đã đc chăm sóc, để lại sau lưng đống ngổn ngang và tiếp tục nhìn về fía trc. Còn nữa chứ, cảm thấy mình to lớn hơn sau cơn bão, mạnh mẽ hơn với những vết sẹo, cái tôi đc vuốt ve với những mục đích lớn lao. Và bạn có wên j ko? Nghĩ kỹ lại xem?

Bạn đóan xem bạn đã biết đc j về tôi?

Có 1 bài tập fải làm lại, mình ngày hôm sau fải mạnh mẽ hơn ngày hôm trước, tôi khác bạn, tôi tự hòan thành nó.